“VĂN TẾ CHIẾN SĨ TRẬN VONG” Được dịch ra Pháp Văn & NƯỚC MẤT BUỒN CA

1.- Văn Tế và Bài Dịch Pháp Văn

2.- Thơ Thuận Nghịch Độc “NƯỚC MẤT BUỒN CA”

 

 

1.- Văn tế đọc trước đài Chiến Sĩ Trận

      Vong tại Canada

 

Lời người chuyển bài :  “Bài Văn tế đọc ở Đài Chiến Sĩ Trận Vong ở Montréal ngày 28-4 vừa qua, đặc biệt bản dịch Pháp văn được các nhân viên chính quyền hiện diện hoan nghênh vì, theo lời họ, sau đó họ mới hiểu tâm trạng người Việt tỵ nạn nơi xứ họ”.

Văn tế đọc trước đài Chiến Sĩ Trận Vong – Tác giả : Thi Sĩ cựu Thiếu Tá Biệt Động Quân
Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân – http://www.youtube.com/watch?v=J56nLQeuLJs

Người dịch thành Pháp văn :  Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Quỳ
( nguyen.ngoc-quy@orange.fr )

 

….Hỡi ơi !

Vận nước điêu linh, sông buồn núi thảm,

Cơ trời ảm đạm, đất lạnh người sầu !

Mấy cuộc bể dâu, rầu rầu ly loạn,
Bao lằn tên đạn, lớp lớp xung phong…
Vị quốc thân vong, anh hùng tử sĩ !

Nghìn thu vạn kỷ, Tổ Quốc ghi danh,

Hồn phách hiển linh, về đây chứng giám…

Nhớ những linh xưa… bao mùa ly loạn,
Gối đất nằm sương… Chiến trường u hiểm !

Đánh giặc ngày đêm, giữ gìn non biển,
Giữ gìn từng tấc đất ông cha,

Chính các anh… những người lính Cộng Hòa…
Đem máu đỏ thắm tô cờ Tổ Quốc !

Chính các anh… xuất thân từ những nhà nông, tay cày tay cuốc…
Hoặc thư sinh vừa rời ghế học đường !
Đấng trượng phu… chí tại bốn phương,
Câu hồ thỉ… tung hê cho thỏa !

Rồi một sáng đầu Xuân, hay một chiều cuối Hạ,
Lòng quyết lòng… lo trả nợ nam nhi,
“ Giã nhà mang lấy chiến y,
Súng cầm tay… quyết một đi diệt thù !”

Các chị nữa… thân liễu bồ mảnh dẻ,
Nước lầm than… hồ dễ làm ngơ ?
Cùng chung sống dưới màu cờ,
Gái trai đều phải chung lo diệt thù !

Ôi ! Chiến trận, mịt mù lữa khói,
Pháo từng bầy, may rủi đường tơ !

“Phải đành xác bọc poncho,
Phải đành vùi dưới nấm mồ… rừng sâu ?”

Nhớ những linh xưa… nhìn đất não trời sầu
Tháng Tư đó… ôi miền Nam sụp đổ…

Chính các anh… dù trong mạt lộ…
Vẫn bền gan… chiến đấu đến tàn hơi…

Nhớ những linh xưa… hồn dũng tướng sáng ngời…
Nào những :  Nguyễn Khoa Nam. Phạm Văn Phú,
Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ…
thà tự sát để giữ tròn danh tiết…

Và còn nữa … những oan hồn thê thiết,
Chết trong tù cải tạo lắm tang thương !
Hay chết giữa rừng sâu, chết vượt biển tìm đường,

Ôi cái giá tự do… phải trả bằng trăm điều oan nghiệt,

Ôi càng nghĩ… lòng đau thương thống thiết…

Giặc Đỏ chiếm miền Nam, đào xới mả mồ !
Khinh Phật Trời, theo ngụy thuyết Tam Vô,
Trả thù cả với xương người Tử Sĩ !
Nay chúng lại cúi đầu, khom lưng, vô sĩ…

Dâng Đất Biển Rồng Tiên…cho Tàu Đỏ Bắc Phương !

“Ải Nam Quan ! Ải Nam Quan !
Bán rồi ! Đứt ruột ! Dân Nam lệ nhòa !”

Đất biển đó, Ông Cha tạo dựng,
Bốn ngàn năm… giữ vững giang sơn !
“Giờ đây đất biển căm hờn…
Vì quân Hồ Cộng, bán hồn Tổ Tiên !”

Hởi Tử Sĩ … Hồn linh thiêng có biết ?
Nơi xứ người thê thiết phận tàn binh !
Chúng tôi đây, giờ bóng đã xế mành…
Từng bật khóc nhiều phen… cho cơ đồ bị mất,
Từng bật khóc nhiều phen… nhớ bao người đã khuất…
Mà hồn vật vờ, phách cũng tang thương !

Xin hãy về đây trong màu khói trầm hương…

Kìa… hồn linh hiển… như chập chờn hiển hiện,
Cùng với chúng tôi…
Những người lính già tạm cư đời dâu biển,
Rũ chinh y… buồn với cuộc phong ba !

Ta cùng nhau thông cảm lệ nhòa,
Chia xẻ nỗi đắng cay… nhiều tủi nhục !…

Hồn hỡi hồn ơi !… Thôi thì thôi… dòng đời luôn có khúc,
Khi gập ghềnh, khi bình lặng, lúc gian truân,

Miễn kẻ còn đây, với kẻ chết chẳng chia phân….
Cùng hoà nhập theo mối thù vong quốc !

Tin tưởng một ngày mai, xoay chiều thế cuộc,
Chính nghĩa thắng hung tàn… Xin hồn hãy an tâm !…

Rượu thịt nơi đây… tuy cũng nhuốm phong trần,
Vì xứ khác, khác vị mùi của quê ta đó !
Nhưng với tấm lòng thành, người cùng chung đất Tổ,
Tưởng niệm người vị quốc vong thân !

Hãy về đây… theo khói tỏa hương trầm…
Xin thượng hưởng !  Hồn ơi xin thượng hưởng !!

NHẬT-HỒNG NGUYỄN THANH VÂN

 

 

Oraison funèbre prononcée au Mémorial
des Soldats Morts pour la Patrie Auteur: Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân, poète et vétéran, Major, Bérêt Noir.
Traducteur: Dr Nguyen Ngoc Quy

….Ô Ciel !
Le pays dépérit, fleuves et monts tristes et amers,
Lugubre le sort du ciel, froide est la terre !
Devant tant de vicissitudes, de séparations déchirantes,
Bravant balles et projectiles, à l’assaut foncent les combattants
Offrant corps et âmes, ces héros meurent pour la patrie !
Vos noms sont gravés à tout jamais, pour l’éternité,
Âmes sacrées, de votre présence venez honorer…
L’on pense aux combattants qui, jadis, les guerres faisaient,
Couchés à même le sol d’un front de tous les dangers.
Ils se battaient jour et nuit, défendant monts et mers,
Ne cédant pas un pouce de terrain légué par leurs pères,

C’était vous, soldats vaillants et héroïques
Colorant de votre sang le drapeau de la République !
C’était vous, paysans tenant vos outils agricoles,
Ou jeunes étudiants quittant hier vos bancs d’école,
Aspirants chevaliers aux quatre coins vous iriez
Réaliser de jeunes braves les rêves inavoués !
Puis, par un beau matin de début de printemps ou un soir de fin d’été,
D’une intime décision, vous réglez votre devoir d’homme sans lésiner.
« Vous quittez vos foyers, habillés de treillis,
Fusil à la main, vous vaincrez l’ennemi ! »
Et vous, mes sœurs, si fragiles et si frêles,
Devant le pays en ruine, vous ne faisiez pas les belles !
Ensemble sous le drapeau, l’on se tient unis,
Filles et garçons, d’un seul cœur, on abat l’ennemi !
Hélas, aux combats, aveuglés par les feux et fumées
Des rafales de fusées, vous aviez peu de chances d’y échapper !
« Vos corps dans des ponchos, enfin, enveloppés
Ou enfouis sous terre aux fins fonds des forêts ? »
L’on pense à ces soldats d’antan par le ciel et la terre accablés
A ce cruel Avril où le Sud s’écroulait…
C’est bien vous… que la voie sans issue étouffe,
Bravement, vous vous battez jusqu’au dernier souffle.
Evoquons nos généraux au coeur de chevaliers:
Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ et d’autres guerriers
Préférant se tuer plutôt qu’être humiliés.
Et tant d’autres, âmes errantes assassinées
Dans de funestes camps de rééducation baptisés,
Ou qui périssent aux fins fonds des forêts,
Voire sur l’océan, boat people en fuite vers la liberté.
Ô Liberté, payée au prix de mille souffrances,
Plus nous y pensons, plus nos cœurs se fendent.
Les Démons Rouges, une fois le Sud annexé,
Déterrent les cadavres, profanent les tombeaux,
Au mépris de Dieu, de Bouddha, des principes moraux,
Au nom de leur trois “Sans” horribles :
Sans patrie, Sans famille, Sans foi, c’est terrible.
Ils se vengent sur les os des guerriers décédés !
Ils offrent des terres, des mers aux Rouges Chinois du Nord !
La Porte de Nam Quan, ô Porte, c’est vendu !
Quelle misère !
Quel est notre dû ?
Les Sudistes en ont les yeux pleins de larmes, car c’est sans leur accord !
Ces terres, ces mers, nos pères en ont érigé une nation,
Durant quatre mille ans, vaillamment, nous les défendons.
A l’heure actuelle, terre et mer crient à la trahison De Hồ le traître et de ses compagnons
Qui ont vendu l’âme de nos ancêtres !
Ô Morts pour la Patrie !
Vos âmes sacrées peuvent-elles connaître?
En terre d’accueil, le sort des vaincus est misérable.
Au crépuscule de la vie, des fois, nous fondons en sanglots
Pour pleurer un patrimoine à jamais perdu,
En sanglots pour pleurer nos chers disparus
Dont l’âme erre sans paix, le fluide vital lamentable.
Revenez près de nous, dans la fumée du santal et d’encens…
Tenez…Âmes sacrées vacillant dans votre apparence,
Tenez-nous compagnie…
Nous, vétérans installés pour l’instant dans cette éphémère existence,
Treillis enlevé… souffrant tous les ballotements.
Ensemble nous communions dans nos lamentations,
Partageons nos souffrances et nos humiliations !…
Oh vos âmes, oh vos âmes !…
Même si vous le récusez…,
Le cours de la vie comporte toujours des méandres,
Cahoteux ou paisibles, parfois de tous dangers.
L’essentiel, c’est que survivants et morts nous communions
Dans une seule haine de ceux qui ont perdu leur patrie vénérée.
Espérons qu’un jour, par un heureux revirement de la situation,
La justice vaincra la cruauté, que les âmes puissent se rasséréner !…
Les offrandes de produits locaux, bien qu’imbibées de poussières locales,
Ne présentent pas les mêmes saveurs que celles de notre pays natal.
Mais avec toute la piété de compatriotes, nous célébrons la mémoire
Des combattants qui se sont sacrifiés pour la Patrie, quel titre de gloire !
Revenez près de nous, à la faveur de fumée de santal et d’encens…
Prière d’y faire honneur, prière d’y faire honneur, tout bonnement !

Traduction par Nguyễn Ngọc Quỳ 28-4-2012

 

2.- NƯỚC MẤT BUỒN CA

 

Đọc Xuôi :

Lòng nhung nhớ nhạc… điệu quê hương,      

Lữ khách buồn ca, tiếng nghẹn đàn.       

Sông núi nợ mang, hờn nước mất,             

Gió sương đời tủi, nghĩ mình thương.           

Chung cùng đất Việt, trời tang tóc,       

Lụy thảm người Nam, xứ rũ tàn !                         

Chồng chất hận đau, cười bại chiến ?!             

Đong sầu lệ thấm máu hòa chan !                

 

 Đọc ngược :

Chan hòa máu thấm lệ sầu đong,

Chiến bại ?!… cười đau, hận chất chồng !

Tàn rũ xứ Nam, người thảm lụy, 

Tóc tang trời Việt, đất cùng chung !

Thương mình, nghĩ tủi đời sương gió,

Mất nước, hờn mang nợ núi sông.

Đàn nghẹn tiếng ca, buồn khách lữ,

Hương quê điệu nhạc… nhớ nhung lòng !

 

              Nhật Hồng Nguyễn-Thanh-Vân

Advertisements